Nhật ký công chúa - Văn nghệ Thiếu nhi - Cung Thiếu nhi Thành phố Đà Nẵng
Cung Thiếu nhi Đà Nẵng – ngôi nhà của tuổi thơ Thành phố. Nơi đây gần 30 năm hoạt động, xây dựng và trưởng thành đã đạt dược nhiều thành tựu đáng khích lệ. Cung Thiếu nhi Đà Nẵng nơi đã dang rộng vòng tay chăm sóc, vun trồng biết bao bạn nhỏ, đã đào tạo được những tài năng về thẩm mỹ nghệ thuật, thể dục thể thao, khoa học kỹ thuật, ngoại ngữ và các lãnh vực khác. ...
  • Biểu diễn các nhạc cụ

  • Các em thăm bảo tàng Quân Khu V

  • Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan với thiếu nhi Đà Nẵng

  • Hội thi Vẽ tranh - Thiếu Nhi Đà Nẵng hưởng ứng văn hóa - văn minh đô thị

  • Dã Ngoại

  • Kỹ năng sống

  • Lễ trao giải văn nghệ Xuân 2015

  • Vui chơi, giải trí tại Helio

  • Hội thi vẽ tranh

  • Hội thi múa Lân

  • Liên hoan văn nghệ Xuân

  • Ngàn hoa dâng Đảng quang vinh

  • Lớp Nhật

  • Liên hoan chia tay

  • Rèn luyện kỹ năng sống

  • Thăm chiến sĩ Hải quân

  • Trại hè

  • Văn nghệ thiếu nhi

  • Thăm di tích lịch sử Cố Đô Huế

  • Vẽ tranh em yêu biển đảo quê hương

  • Đêm hội trăng rằm

  • Hoạt động rèn luyện thể thao được thường xuyên tổ chức

  • Giao lưu văn hóa Việt - Nga tại NTNĐN

Tin tức hoạt động
Nhật ký công chúa
Ngày... tháng... năm... Tuyệt quá! Mình đã về đến quê rồi. Suốt cả buổi sáng ngồi trên xe buýt cùng với túi ba lô lỉnh kỉnh đồ đạc chuẩn bị suốt cả tối qua, làm rộn cả nhà, giờ thì người mỏi nhừ. Bí Đao cũng mệt lắm, vậy mà mới ăn xong bữa trưa với ngoại, cả hai đứa đã chạy tót theo anh Tí đi chơi.

Đồng trưa nắng chang chang và đầy gió. Gió vờn lên thảm  lúa thơm mùi sữa, vờn lên làn da sạm  nắng của anh Tí, vờn lên tóc Bí Đao, và vờn lên cả nắng... Chiều  đến trong  những  giọt hoàng  hôn tim tím giữa dòng sông lấp loáng  như vạt áo mỏng manh óng ánh của nàng tiên xinh đẹp. Mình và Bí Đao bày ra đủ trò. Bí Đao thì đi nhặt những chiếc lá, những  bông hoa đủ màu,  trải lên mặt sông. Mình ngồi quẫy  nước, nước bắn tung tóe, mát rượi, sóng sánh những cánh hoa  hồng hồng, tim tím. Những chiếc thuyền giấy chòng chành, trôi chầm chậm, lắc lưchở theo những ước nguyện của mình và Bí Đao. Bí Đao ước làm bà tiên mang hạnh phúc cho con nít. Còn mình, mình không mơ ước lớn lao như nó, mình  ước mình mãi là con nít, không phải lo nghĩ xa xôi hay ít ra mình sẽ là người tự do, muốn được là nắng, là gió, là mây để bay nhảy, đi đây đi đó cho thỏa thích.

Đi chơi cả ngày, về đến nhà nằm lăn ngay vào giường, lim dim mơ màng. Có tiếng  lục đục  dưới  bếp  của  bà và còn... mùi đậu rang thơm phức... Ôi? Mẹ vẫn thường hay rang  đậu cho mình lắm. Mình không thích ăn đậu phụng người ta bán chỉ thích  đậu mẹ rang. Không  biết bây giờ mẹ  đang làm gì nhỉ? Hay vẫn đang ở dưới bếp nấu bữa cơm tối cho gia đình. “Mẹ ơi! Nhớ là hôm nay bớt  lại phần cơm của con nhé. Còn bố, con biết bố vẫn đang ngồi đọc báo đấy thôi.  Bố lúc nào chả vậy. Còn anh Hai thì mình  biết chắc là ảnh  đang tức tối lắm lắm vì những trò quậy phá của con Miu. Những lúc đó chỉ có chị Ba là “cứu vớt  con Miu ra khỏi vòng tội lỗi’’. Hì hì - Mình vẫn hay nói vậy để chọc  tức con Miu ngố.
 
Ngày... tháng.... năm....
6 giờ sáng, mình đã thức dậy. Bí Đao vẫn nằm im lìm, ngủ say sưa. Mình tỉnh hay mơ đây. Tự béo má mình một cái, á... á, đau! Giật tóc mình, híc! Vì  sao phải tự hành hạ mình như vậy  chứ? Nhưng thật quả là kỳ tích. Mọi khi, mỗi sáng hết anh  Hai, chị Ba rồi bố, mẹ, nào kêu, nào la, tiếng to, tiếng nhỏ, hết dựng người mình dậy rồi lại kéo  tay, kéo chân, đủ trò, chưa chắc mình đã dậy. Đến khi  mặt trời lên tận...  mũi, nóng  nực và yên lặng đáng  sợ, mình mới lồm cồm  bò dậy. Vậy mà  hôm nay mình là  người đầu tiên. Không,  cũng không  hẳn  là người đầu tiên nữa, ngoại dậy trước cả mình lại lo bữa sáng,  quét dọn nhà cửa, sân vườn, chắc mẹ cũng... Ôi ! Nhớ quá...!
 
Ngày... tháng... năm...
Kế hoạch không  như dự tính.  Mình về sớm 3 ngày, mặc cho ngoại năn nỉ, âu yếm, mình vẫn khăng  khăng.
Trên đường về, ngồi trên xe buýt, Bí Đao cứ tủm tỉm nhìn  mình  cười. Lạ nhỉ? Con  này thật là...
Về nhà,  bố mẹ, anh chị đều sửng sốt, người mình  xơ xác,  đen thủi  đen thui, ai cũng  trêu: “Công chúa  Mèo Mun”.   Miu  Miu  thường  ngày cứ thấy mình là  chạy biến. Giờ lại đáng yêu ra trò, dùi dụi đầu vô chân mình, khẽ “meo meo”. Mình hỏi nhỏ Miu: “Thương chị không?” Rồi nghịch ngợm thổi vào tai nhỏ, nhỏ lắc đầu, “meo” một tiếng rõ to. Cả nhà cười khì. Đây rồi!  Nụ cười của bố, khác xa nụ cười của buổi tối hôm ấy, con yêu nhất nụ cười này. Và những quầng thâm  trên mắt mẹ,  khi mẹ hạnh phúc, chúng cũng tan biến đi rồi. Con  muốn mẹ hạnh phúc như  thế! Con sẽ làm cho mẹ mãi vui!
Công chúa  hiểu  rằng: một lần xa cung điện của mình là quá đủ.

Nó khép   lại câu chuyện  của mình, đặt bút xuống  và rướn người nhìn qua cửa sổ. Bên kia màn đêm  yên tĩnh, những ngôi nhà vẫn ngủ im và bên trong là những hoàng tử, những công chúa đang say sưa với giấc  mơ được bay nhảy tung  tăng  lên bầu  trời. Nghĩ đến  đó, nó chợt  mỉm  cười. Giống như chính   nó đã từng mơ những giấc mơ ấy giấc  mơ kỳ diệu...
 
Ngày... tháng... năm...
Chiều nay mưa tầm tã. Khi  trưa trời vẫn nắng bỏng  rát giờ mưa
xuống, mùi hơi đất xông  lên xộc vào mũi mình thật khó chịu!  Vậy mà, mình  vẫn  thèm  khát được vùng vẫy vừa chạy vừa hét giữa mưa trắng xóa đất trời. Ôi chao! Tính mình vẫn bướng thế. Trong lũ con nít cùng phố, mình là đứa xông  xáo nhất, đặc biệt là trò tắm mưa, nhưng cũng là đứa hay đau hay ốm. Cũng chiều  mưa  thế này đây, mặc cho hơi đất bốc lên, con đường bê tông thành phố cũng phải ngấm khói bụi ẩm  nóng  của mưa nắng, mình và bọn bé Muội, thằng Rô chạy thình thịch  giữa mưa gió, cát, bụi, hơi  đất, thật là sung sức! Mình dẫn đầu đoàn quân nhí nhố ấy. Và thế là, không trật đi đâu được, mình sốt cao. Bố ngán ngẩm  nhìn mình mà cười gượng để mình bớt mếu đi vì mệt, nhưng  mình cũng chẳng thể nào bớt mếu khi nhìn nụ cười khác lạ của bố  - nụ cười mà trước đó mình chưa  thấy bao giờ. Và, không biết là mơ hay tỉnh, tối hôm đó, cứ chặp chặp,  lại có ai lặng lẽ đắp  khăn và lau người mình cho đỡ nóng. Im lặng và chỉ im lặng. Nhưng mình  biết chắc một điều, anh Hai đã phải  tất tả mua cam và Bí Đao lục đục pha nước cam cho mình trong lúc nửa đêm, khi mình đang sốt cao. Cả con Miu cũng nằm yên bên mình, chốc chốc lại thấy nó liếm bàn tay nóng rần của mình...  Mình nhìn mãi màn mưa trắng xóa, có cảm  giác như bên kia màn mưa ấy, mình  đã từng để quên một điều  gì đó...

(Nhóm  bút Ngôi sao nhỏ
THCS Nguyễn Khuyến)

Cung Thiếu nhi Đà Nẵng đã tham gia các hoạt động, các cuộc thi, các cuộc Liên hoan do Hội Đồng Đội Trung ương tổ chức như Liên hoan các Nhà Thiếu nhi toàn quốc, Liên hoan ca múa nhạc “Búp sen hồng”,...
Tâm hồn trẻ thơ như tờ giấy trắng, thế nên các bậc cha mẹ hãy giúp bé vẽ lên đó những hình ảnh đẹp nhất. Thế giới quan của trẻ phụ thuộc rất nhiều vào môi trường mà trẻ được nuôi dưỡng và phát triển. Những giá trị thẩm mĩ, nét đẹp trẻ tiếp nhận thời gian này sẽ như một chất liệu xây dựng nên nét tính cách trẻ trong tương lai.
Quảng cáo